Ngày cuối thu, khu vườn vắng hơn, im hơn, nắng chiều nhả những sợi màu lấp lánh trên những chiếc lá cuối cùng. Theo gió, những chiếc lá rơi rất khẽ, mêng mang…, một chút lạnh luồng qua khung cửa.
Gió lên cao, những chiếc là rụng dưới đất bay lượn theo vòng xoáy rồi rơi lại xuống mặt đất. Những chiếc lá nằm yên, mặt trời vàng nung lên màu thẫm đỏ của lá; trên cao, những chiếc lá khác lần lượt lìa cành bay bay, trên cành xa, một con chim lơ ngơ nhìn đất trời lòng vòng như xa lạ…
Chiều nay, cây sung trơ cành, chỉ còn một chiếc lá trên cao. Đêm qua trời mưa, lá vàng vẫn chưa khô, cuống của lá đã trĩu xuống vì thấm ướt, một luồng gió thoáng qua, chiếc lá đu đưa nhưng vẫn chưa chịu lìa cành, phải chăng chiếc lá cuối cùng này muốn bất diệt trên thân cây qua năm tháng (?).
Thu đã ra đi từ hôm qua, nhưng chiếc lá vẫn còn ngậm ngùi trên thân cây như lưu luyến với cành già. Một vài tiếng gãy răng rắc của nhánh cây khô khiến cho chiếc lá gấp xuống, nhưng nó vẫn đeo trên cành, ríu rít với gió, những tưởng nó với cành cây là bất phân ly; nó nhìn xuống mặt đất với chiếc bóng cuối ngày của mình, nhìn bóng mình như trái tim của mùa thu cô tịch.
Một cơn gió thổi mạnh hơn, những chiếc lá dưới đất lại bay lên một cách hối hả và quay cuồng, âm thanh của lá theo tiếng nhạc của gió; xác lá đã thơm mùi khô, chúng không còn là một phần của thân cây từ hôm qua, chúng nó đùa vui như là một phần của mặt đất và vũ trụ với màu sắc sáng đẹp hơn; có lẽ, chúng biết chúng được tạo ra từ ánh sáng vàng hoe của mặt trời, và trở về với những gì đã tạo ra chúng một cách nhẹ nhàng. Nhưng, trên cành cao kia, một chiếc lá cuối cùng vẫn còn đó, đung đưa, chưa chịu nói lời từ biệt; ánh nắng cuối ngày đã khiến nó khô ráp, màu vàng của nó đã chuyển sang màu nâu, lủng lẳng trên cành, lặng lẽ với trời mây, không biết chính mình đang thay đổi.
Một con sâu xanh bò trên nhánh cây, trườn qua chiếc lá, cuống lá chợt nứt, thân lá oằn xuống và in một vết dài như con đường mòn khúc khỉu trên đỉnh núi đá. Chiếc lá chợt vùng vẫy như một cơn đau cuối cùng của người sắp mất thân…, rồi một cơn gió lạ thoảng qua, nó lao nhanh xuống đất, một cơn gió mạnh nữa hất tung nó lên, bay qua tường, và chiếc lá cuối cùng mất hút!
Chiếc lá cuối cùng về đâu? Nắng đã nhạt màu, hư vô thăm thẳm…nó không lìa cành nằm dưới thân cây như bao chiếc lá khác, nó đã lang thang ở đâu đó trong trời đất vô cùng. Chiếc lá cuối cùng là một phần của trái đất, nó trút bỏ phận mình trên thân cây để đi đến một nơi khác. Nơi đó, có thể nó tung tăng một thời gian rồi ngủ yên, chờ đợi…và làm một mầm sống mới cho mùa xuân, và mùa thu nó tiếp tục ra đi như một bản trường ca bất tuyệt.
TNTQ
No comments:
Post a Comment