Đoạn trên kinh nói rằng ‘vô pháp khả đắc’ (không có pháp có thể đắc), và thiện pháp cũng vậy, phi thiện pháp mới gọi là thiện pháp. Phần này, Phật cho rằng các pháp bình đẳng không có cao thấp. Thông thường, chúng ta làm việc thiện, đều hướng tâm đến cầu phước đức đối với việc làm, tức là chấp trước thiện nghiệp hữu vi, làm trước tiên là vì sự phước báu cho bản thân đều là chấp trước, đều là bất tịnh và không thể gọi là ‘Vô thượng chánh đẳng chánh giác’-sự hiểu biết trọn vẹn. Sự tịnh tâm hành thiện ở đây là không có tâm năng đắc hay sở đắc (chủ thể và đối tượng) trong việc hành thiện; năng, sở không trụ cho nên gọi là thiện hạnh. Tịnh tâm hành thiện là chỗ năng hành và sở hành đều quên, phát tâm từ bi làm việc lợi ích, với bên ngoài không có tâm niệm sở độ, với bên trong thì không chấp năng độ, không chấp bốn tướng, tu tất cả pháp lành, đây mới là chân chánh đắc bồ đề, tự tại trong việc hành xử.
Phật bảo Tu Bồ Đề, thiện pháp mà Như lai nói, chính là ở trong bổn tánh
tự nhiên, bổn lai không ác nên cũng không có thiện đối đãi. Khi không có pháp đối
đãi, làm thiện mà cũng chẳng nghĩ mình làm và sẽ có phước của thiện nghiệp, nơi
tâm không chấp không trụ thì mới có thể ung dung. Ai cũng có thể làm thiện, người
có tiền của thì dễ làm việc thiện hơn, khác nhau ở chỗ dụng tâm, như sự cúng dường
của vua Ba Tư Nặc và bà già ăn xin, ai hơn ai?
Sự hành thiện của một vị Bồ tát khác với phàm nhân, Bồ tát tịnh tâm mà hành
thiện, phàm nhân vì mong cầu mà hành thiện. Như kinh đã nói thiện pháp mà chẳng
phải thiện pháp, cũng như hành thiện mà chẳng phải hành thiện, vì rốt cuộc chẳng
có gì, bởi năng và sở chẳng khác. Trong mắt của một vị Bồ tát thấy chúng sanh và
mình như nhau nên chẳng có đối đãi, như người mẹ lo cho con để nhận được phước
thiện ở nơi nào đó ban tặng lại là điều không thể.Vì phương tiện khai ngộ chúng
sanh nên tạm gọi là thiện, thực chất không phải là thiện mới gọi là thiện, như
một cơn gió mát thổi qua mùa hè là bản chất của tự nhiên, những danh từ ta gán
cho nó không phải là bản chất của chính nó.
Thích Nữ Tịnh Quang luận giảng
淨心行善分第二十三
復次須菩提•是法平等•無有高下•是名阿耨多羅三藐三菩提•以無我•無人•無眾生•無壽者•修一切善法•即得阿耨多羅三藐三菩提•須菩提•所言善法者•如來說即非善法•是名善法•

%20-%20Copy%20-%20Copy.png)
No comments:
Post a Comment